![]()
Chúng ta đang chứng kiến một kịch bản kinh doanh kỳ lạ, nếu không muốn nói là bi hài, đang diễn ra trong chính hệ thống mà tôi từng tốn bao tâm huyết gây dựng.
Một bên (phía các bạn tách ra) đang cố gắng phủ nhận sự liên quan đến thương hiệu mẹ, dùng một tấm lá chắn tạm thời về SHTT để trấn an nhau. Nhưng trớ trêu thay, hàng ngày các bạn vẫn phải nhập nguyên liệu cốt lõi từ chính người mà các bạn đang muốn quay lưng.
Một bên (là tôi) nắm trong tay đầy đủ pháp lý và bằng chứng vi phạm, nhưng vẫn phải tiếp tục cung cấp sự sống cho đối thủ vì tôn trọng điều khoản hợp đồng chưa thanh lý.
Đây là thế trận "Cài răng lược" – một kiểu chiến tranh lạnh mà nếu kéo dài, cả hai bên đều tổn thương, nhưng người thiệt hại nặng nề nhất chính là phe đang ở thế yếu nhưng lại muốn tỏ ra mạnh.
![]()
Hôm nay, tôi muốn gạt bỏ cảm xúc cá nhân, ngồi xuống phân tích tình thế này dưới góc độ quản trị rủi ro, để các bạn – những người đang ở trong cuộc – nhìn thấy rõ cái bẫy mình đang tự chui vào và đâu là lối thoát duy nhất.
1. ẢO TƯỞNG VỀ "TẤM KHIÊN" VÀ SỰ THẬT VỀ "SỢI DÂY THÒNG LỌNG"
![]()
Các bạn đang bấu víu vào một văn bản giám định SHTT (cho rằng không vi phạm hoàn toàn) như một chiếc phao cứu sinh. Các bạn nghĩ có nó là an toàn.
Nhưng hãy nhìn vào thực tế: Nếu các bạn thực sự tự tin mình đúng, tự tin mình đã "lách luật" thành công, tại sao vẫn có những cửa hàng phải tháo biển, đóng cửa im lìm không dám kinh doanh? Sự sợ hãi đó đến từ đâu? Nó đến từ việc lương tâm các bạn biết mình đang làm sai, và các bạn sợ đối diện với Vi bằng, với pháp luật và với chính khách hàng cũ.
Còn hơn 30 cửa hàng vẫn đang mở cửa, các bạn đang sống bằng gì? Các bạn đang sống nhờ nguồn nguyên liệu tôi cung cấp. Tôi vẫn xuất hàng không phải vì tôi chấp nhận hành vi của các bạn, mà vì tôi thượng tôn pháp luật và hợp đồng. Nhưng hãy nhớ kỹ: Chừng nào còn phụ thuộc vào nguồn cung của người khác, chừng đó bạn chưa bao giờ là người tự do. Sự phụ thuộc này chính là sợi dây thòng lọng siết chặt khả năng phát triển độc lập của các bạn.
Các bạn đang ở trong một tình thế không thể tồi tệ hơn: Mang tiếng là kẻ ăn theo, nhưng lại không có được sự tự chủ của người làm chủ.
2. TẠI SAO TÔI CHƯA "RA TAY"?
![]()
Nhiều người hỏi tôi, anh nắm đằng chuôi (Văn bằng bảo hộ, Hợp đồng, Vi bằng), sao không kiện ngay đi, cắt nguồn hàng đi?
Tôi chưa làm căng, không phải vì tôi không dám, mà vì tôi đang cân nhắc giữa "Lý" và "Tình".
-
Về Lý: Tôi hoàn toàn có thể khởi kiện vi phạm hợp đồng và cạnh tranh không lành mạnh ngay lập tức.
-
Về Tình: Tôi vẫn nghĩ đến những ngày tháng anh em đồng chí hướng. Tôi không muốn dồn ai vào đường cùng. Tôi muốn cho các bạn một cơ hội cuối cùng để sửa sai trong danh dự.
Nhưng sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Việc tôi vẫn cung cấp nguyên liệu là để các bạn có thời gian suy nghĩ và hành động đúng đắn, chứ không phải để tiếp tay cho sự nhập nhèm kéo dài.
3. LỐI THOÁT DUY NHẤT: NGƯNG ẢO TƯỞNG VÀ HÀNH ĐỘNG SÒNG PHẲNG
Tình thế "cài răng lược" này không thể kéo dài mãi. Đã đến lúc cần một nước đi định đoạt để giải thoát cho cả hai bên.
Tôi mở cho các bạn 2 con đường, và chỉ có 2 con đường này là thể hiện sự chuyên nghiệp:
CON ĐƯỜNG 1 (Tái hòa nhập): Nếu còn muốn gắn bó với Cờ Rếp, hãy dừng ngay các hành vi vi phạm. Khôi phục lại biển hiệu đúng quy chuẩn, tuân thủ nghiêm túc hợp đồng nhượng quyền đang còn hiệu lực. Chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện như những người cộng sự, sai đâu sửa đó.
CON ĐƯỜNG 2 (Chia tay trong danh dự - Lối thoát thực sự): Nếu đã quyết tâm ra riêng, hãy làm cho "tới".
-
Chấm dứt hoàn toàn việc sử dụng bất kỳ dấu hiệu nào gây nhầm lẫn với "Cờ Rếp".
-
Tạo dựng một thương hiệu MỚI HOÀN TOÀN (tên mới, nhận diện mới, không liên quan gì đến Cờ Rếp).
-
Hoàn tất nghĩa vụ thanh lý hợp đồng cũ với tôi một cách sòng phẳng về tài chính.
Khi các bạn chọn Con đường 2 một cách triệt để, tôi sẽ là người đầu tiên bắt tay chúc mừng và chấp nhận các bạn như một đối thủ cạnh tranh sòng phẳng trên thị trường. Lúc đó, các bạn mới thực sự tự do để tự chủ nguồn nguyên liệu và vận hành.
LỜI KẾT
![]()
Đừng tiếp tục sống trong cảnh "hồn Trương Ba, da hàng thịt" nữa. Đừng bắt những khách hàng danh không chính, ngôn không thuận sống trong nơm nớp lo sợ và phụ thuộc, và đừng để những cửa hàng vi phạm kia phải tiếp tục đóng cửa trong tủi hổ.
Cánh cửa thoát hiểm đã mở. Dũng cảm bước qua nó để làm lại từ đầu, hay tiếp tục mắc kẹt trong cái bẫy do chính mình tạo ra, quyền lựa chọn nằm ở các bạn.
Cường - Founder Cờ Rếp Việt Nam.